Nếu thường xuyên xem yanhh3d châu Á, chắc hẳn bạn từng nhận ra một điều khá thú vị: cùng là công nghệ 3D nhưng hoạt hình Trung Quốc và Nhật Bản lại mang đến cảm giác rất khác nhau. Có bộ nhìn cực kỳ hoành tráng, chuyển động nhanh và hiệu ứng kỹ năng dày đặc; có bộ lại tiết chế hơn, tập trung vào biểu cảm và cảm xúc của nhân vật.
Tôi từng nghĩ chỉ cần hình ảnh đẹp là đủ để đánh giá một bộ phim. Nhưng xem nhiều hơn mới thấy đồ họa 3D không đơn giản là chuyện “bên nào đẹp hơn”. Mỗi nền công nghiệp có một hướng phát triển riêng, và chính điều đó tạo nên sức hút của họ.
Đồ họa 3D Trung Quốc: Mạnh về độ hoành tráng
Nhắc đến hoạt hình 3D Trung Quốc, điều đầu tiên tôi nghĩ tới là quy mô.
Các bộ donghua thuộc thể loại tiên hiệp, huyền huyễn hay tu tiên thường có thế giới rất rộng. Núi non, cung điện, chiến trường, thành trì hay những vùng đất tưởng tượng đều được dựng thành không gian 3D tương đối chi tiết.
Đặc biệt, những cảnh chiến đấu thường được đầu tư mạnh. Nhân vật có thể bay, di chuyển với tốc độ cao, tung ra nhiều loại pháp thuật và tạo ra những hiệu ứng ánh sáng khá bắt mắt.
Một điểm tôi đánh giá cao là cảm giác “đã mắt” khi xem các trận chiến lớn. Camera chuyển động liên tục, góc quay rộng và hiệu ứng kỹ năng khiến nhiều phân cảnh có cảm giác gần giống một bộ phim hành động giả tưởng.
Tất nhiên, không phải tác phẩm nào cũng đạt chất lượng đồng đều. Một số bộ vẫn có chuyển động hơi cứng hoặc biểu cảm khuôn mặt chưa thật sự tự nhiên.
Anime 3D Nhật Bản: Ưu tiên phong cách và cảm xúc

Nhật Bản có lịch sử phát triển anime rất lâu, vì vậy cách họ sử dụng 3D cũng khá đặc biệt.
Thay vì biến toàn bộ tác phẩm thành một thế giới 3D thuần túy, nhiều studio Nhật kết hợp CGI với phong cách anime 2D truyền thống. Khi làm tốt, sự kết hợp này tạo ra cảm giác rất riêng.
Tôi đặc biệt thích cách anime Nhật sử dụng 3D để hỗ trợ những cảnh khó thực hiện bằng phương pháp truyền thống. Các trận chiến đông người, phương tiện chuyển động nhanh hoặc những cảnh cần camera xoay quanh nhân vật đều có thể được xử lý bằng CGI.
Quan trọng hơn, 3D thường được sử dụng để phục vụ phong cách hình ảnh tổng thể chứ không nhất thiết phải phô diễn công nghệ.
Đây là điểm khiến anime 3D Nhật Bản có cá tính khá rõ.
So sánh chuyển động và hiệu ứng
Nếu xét riêng về độ “mãn nhãn”, hoạt hình 3D Trung Quốc thường có lợi thế ở những cảnh chiến đấu quy mô lớn.
Nhân vật liên tục sử dụng kỹ năng, vũ khí và các hiệu ứng đặc biệt. Những pha bay lượn, va chạm hoặc phá hủy môi trường được thể hiện khá mạnh tay.
Trong khi đó, anime Nhật thường có xu hướng kiểm soát chuyển động chặt hơn. Một số tác phẩm sử dụng CGI rất tinh tế, đến mức người xem bình thường khó nhận ra đâu là cảnh 3D.
Cách tiếp cận này khá khác biệt.
Trung Quốc thường khiến người xem nhìn thấy công nghệ, còn Nhật Bản nhiều khi muốn người xem quên rằng công nghệ đang tồn tại.
Dĩ nhiên đây chỉ là xu hướng chung chứ không phải quy tắc tuyệt đối. Có những anime Nhật sử dụng CGI cực kỳ mạnh, trong khi nhiều donghua Trung Quốc cũng đã cải thiện đáng kể phần chuyển động.
Tạo hình nhân vật: Hai hướng đi khác nhau
Một yếu tố rất dễ nhận thấy khi đặt hai nền hoạt hình cạnh nhau là tạo hình.
Hoạt hình 3D Trung Quốc thường xây dựng nhân vật với tỷ lệ cơ thể tương đối lý tưởng. Trang phục cầu kỳ, tóc dài, phụ kiện và các chi tiết liên quan đến tiên hiệp được đầu tư khá kỹ.
Những nhân vật nữ thường có thiết kế mềm mại, còn nhân vật nam thiên về vẻ mạnh mẽ và khí chất.
Anime Nhật Bản lại có lợi thế về hệ thống tạo hình đã trở thành đặc trưng. Mắt, tóc, biểu cảm và tỷ lệ nhân vật thường được giữ theo phong cách anime ngay cả khi chuyển sang 3D.
Vì thế, nếu thích vẻ đẹp “đậm chất tiên hiệp”, bạn có thể sẽ thích donghua Trung Quốc hơn. Còn nếu yêu phong cách anime truyền thống, CGI Nhật Bản có khả năng hợp gu hơn.
Ánh sáng và bối cảnh
Đây cũng là phần tạo ra khác biệt khá rõ.
Hoạt hình 3D Trung Quốc thường sử dụng ánh sáng để làm nổi bật sự kỳ ảo của thế giới. Mây trời, ánh sáng thần bí, hiệu ứng năng lượng hay những vùng không gian rộng lớn thường được thể hiện rất rõ.
Anime Nhật Bản lại thường chú trọng bố cục và màu sắc tổng thể. Một cảnh đơn giản đôi khi không cần quá nhiều hiệu ứng nhưng vẫn tạo được cảm xúc nhờ ánh sáng, góc máy và cách sắp xếp nhân vật.
Tôi từng xem những cảnh chỉ có một nhân vật đứng trong phòng hoặc ngoài đường phố mà vẫn cảm thấy rất có “hồn”. Đây là điểm mà kỹ xảo đơn thuần không thể thay thế.
Bên nào đẹp hơn?
Nếu hỏi trực tiếp câu này thì tôi nghĩ rất khó có đáp án tuyệt đối.
Đồ họa 3D Trung Quốc nổi bật ở quy mô, kỹ xảo chiến đấu, thế giới huyền huyễn và khả năng tạo ra những cảnh tượng hoành tráng.
Anime 3D Nhật Bản lại mạnh về phong cách, biểu cảm, bố cục và khả năng kết hợp CGI với ngôn ngữ anime truyền thống.
Nói đơn giản, nếu muốn xem một thế giới rộng lớn với những trận chiến “cháy màn hình”, tôi thường nghiêng về donghua Trung Quốc. Còn khi muốn xem một câu chuyện có phong cách hình ảnh đặc trưng và chú trọng cảm xúc nhân vật, anime Nhật Bản lại có sức hút riêng.
Cuộc cạnh tranh ngày càng thú vị
Điều đáng mừng là khoảng cách về công nghệ đang thay đổi khá nhanh. Các studio Trung Quốc đầu tư ngày càng mạnh vào 3D, trong khi Nhật Bản cũng liên tục thử nghiệm những phương pháp mới để đưa CGI vào anime.
Vì vậy, thay vì cố tìm một bên thắng tuyệt đối, tôi nghĩ nên xem đây là hai hướng phát triển khác nhau.
Một bên thiên về sự hoành tráng và mãn nhãn, một bên mạnh về phong cách và cảm xúc. Cả hai đều có những tác phẩm khiến người xem phải công nhận rằng hoạt hình châu Á đang bước vào một giai đoạn rất đáng chú ý.
Và với tốc độ phát triển hiện nay, tôi khá tò mò xem vài năm nữa chúng ta sẽ được xem những tác phẩm 3D có chất lượng đến mức nào.